Tập thơ: Tập 01 MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG

Yêu

Ngày đăng: 26/05/2018

Yêu đi anh, yêu trùm lên vũ trụ,

Thương đi anh, thương hết cả con người,

Để hôm nay ta nói trọn một lời,

Một lời thôi, một lời ca yêu mến.

 

Trong tình yêu, anh, tôi cùng xuất hiện,

Qua tình yêu, chúng ta gọi làm người,

Một trăm năm hay hơn nữa kéo dài,

Là để thắm mối tình đời không dứt.

 

Tràn mênh mông là mối tình tạo dựng,

Mối tình mầu bàng bạc thuở sơ khai,

Khi thần dương chưa tách vỡ làm hai

Để có được chị Hằng Nga kiều diễm.

 

Tình yêu đây không gì là chợt đến

Thoáng vài giây rồi nhấc bổng ra đi,

Tình yêu đây gồm dĩ vãng ôm ghì

Lên hiện tại và tương lai mù mịt.

 

Yêu đi anh bấy nhiêu vẫn còn ít,

Thương đi anh, chừng ấy thấm vào đâu.

Đem mà đo lòng vũ trụ còn sâu,

Còn chứa đựng muôn muôn tình yêu nữa…

 

Thắm hương nồng như tình yêu đôi lứa,

Phảng phất say: ôi, ánh mắt mẹ hiền!

Tình mẫu tử hay là tình yêu điên,

Tình ghi đậm trên bờ môi con dại.

 

Có tình yêu mang thực nhiều tê tái,

Có tình yêu ướt sẫm vết lưu vong,

Có tình yêu rung, rung khẽ trong lòng,

Có tình yêu hiện hình lên nét mặt.

 

Thế nào đi, đừng để tình yêu tắt,

Đừng đan tâm vùi dập cánh hoa thiêng,

Cho tình bay sâu vào cõi vô biên,

Vào cõi nghỉ của ngàn đời không chết…


Bình luận