Tập thơ: Tập 01 MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG

Hoa trời

Ngày đăng: 26/05/2018

Lọn tuyết trắng buông rơi,

Cao từ đỉnh khung trời,

Uốn mình nghiêng nhè nhẹ,

Xin vào trọ hồn tôi…

 

Tuyết xinh không nhiều lời,

Tuyết ngay đứng lặng thôi,

Ai qua đường xin hỏi,

Tuyết tôi chỉ mỉm cười!...

 

Tuyết xinh như hồn xinh,

Rung nét cảm muôn hình

Của ngàn sao, tinh tú,

Vũ trụ dầy mông mênh.

 

Tuyết lãng phiêu tha hương?

Hay nhỡ bước bên đường?

Tìm hồn ai đây trọ!

-Thi nhân rộng tình thương.

 

Nắng hè nương trong mây,

Thu tàn run heo may,

Gió đông về, tuyết đến,

Nối lại giấc tình say…


Tuyết ơi, cho tôi hỏi,

Tuyết có phải là hoa?

Loài hoa trời độc sắc,

Trinh trắng tựa ngọc ngà.

 

Hồn tuyết hay hồn tôi,

Vỡ sáng bay đầy trời?

Những mảnh hồn im lặng,

Trao nhau không một lời.

 

Hồn tuyết và hồn tôi

Dìu nhau đi về nơi

Xa, mờ xa trên ấy,

Bên kia hướng mặt trời.

 

Thần tiên hay mộng ảo,

Loang loáng những mảnh hồn,

Tìm về đâu Thiên giới

Trong nắng cuối hoàng hôn!


Bình luận