Tập thơ: Tập 01 MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG

Tên Người: Biển Đức

Ngày đăng: 26/05/2018

Tung bay đỉnh núi cờ hồng,

Nhuộm bằng máu đỏ dòng sông cứu đời.

Tim mở ra, tay thẳng – Thôi…

Đó là tất cả những lời dấu yêu,

Gửi vào trong gió một chiều,

Không gian trầm lặng đời cô liêu buồn.

Còn gì cái chết đẹp hơn!

Vì yêu, tất cả cội nguồn: Vì yêu.

***

Thế rồi từ đó Tình lên…

Ngàn trăm năm trước ghi tên một người,

U oa tiếng khóc chào đời,

Nghe trong gió thoảng đã lời âm vang.

Chừng như tiếng gọi Thiên Đàng,

Xa xôi nhưng cũng vọng ran tim mình…

***

Nụ cười nếp sống ngày xanh,

Tươi như hoa nở trên cành xuân non.

Tương lai mở rộng lối mòn

Trần gian vạn nẻo hãy còn đường đi.

Nhưng kìa, tiếng gọi quay về:

Rẽ ngang hướng đó Canvê hướng nhìn.

Subiaco! Một niềm tin,

 

Một niềm tin nở lặng chìm trong hang.

Giã từ nếp sống trần gian.

Trần gian để lại, trần gian chôn mình.

Chôn luôn một quãng đời xanh,

Chôn năm tháng cũ học hành đua chen…

***

Tâm hồn từ đó lớn lên,

Lớn lên như thể cây triền Ly – Băng,

Hướng nam phủ lá thường hằng

Che trùm lên cả dương trần những ai.

Ngày đi năm tháng miệt mài,

Vào sâu mầu nhiệm: “ Ngôi Hai giáng trần”.

Phớt qua những áng phù vân,

Chìm sâu sâu mãi tinh thần cõi thiêng.

Biết dừng đâu? – Chốn vô biên!

Biết dừng đâu nữa? – Triền miên đi vào…

Múc từ đây, ngọn sông đào?

-Không. – Múc tìm đây biển dạt dào ơn thiêng.

Cuộc đời ngày đó có tên:

Sâu nguồn: “ Biển Đức” là tên của Người.


Bình luận